top of page

PHÚC CHO NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC CHẾT TRONG CHÚA

  • Ảnh của tác giả: Văn phòng nhà thờ Chính toà Sài Gòn
    Văn phòng nhà thờ Chính toà Sài Gòn
  • 30 thg 10
  • 6 phút đọc

Hôm nay tôi muốn đối chiếu niềm hy vọng Kitô giáo với thực tại của sự chết, một thực tại mà nền văn minh hiện đại hôm nay ngày càng có xu hướng làm ngơ. Vì thế, khi cái chết đến, những người bên cạnh chúng ta hoặc chính chúng ta không được chuẩn bị, và thiếu cả những kiến thức sơ đẳng thích hợp để nói lên những lời có ý nghĩa về mầu nhiệm sự chết, mầu nhiệm này dù sao đi nữa nó vẫn còn đó. Tuy nhiên, những dấu chỉ đầu tiên của nền văn minh nhân loại cũng đã được diễn tả qua mầu nhiệm sự chết. Chúng ta có thể nói rằng con người đã được sinh ra cùng với một sự tôn kính dành cho người chết.

Các nền văn minh khác, cổ xưa hơn nền văn minh chúng ta, đã có can đảm để đối diện với cái chết. Đó là một biến cố được những người cao niên kể lại cho các thể hệ trẻ, như một thực tại không thể né tránh được, buộc con người phải sống cho một điều gì đó là tuyệt đối. Thánh Vịnh 90 đã nói: "Xin dạy chúng con đếm tháng ngày mình sống, ngõ hầu tâm trí được khôn ngoan" (Tv 90,12). Những lời này đưa chúng ta đến một thái độ thực tiễn lành mạnh, xua đuổi sự ham ước được toàn năng. Chúng ta "hầu như là hư vô", như một Thánh Vịnh khác vẫn nói (x. Tv 88,48); những ngày đời chúng ta qua mau: giả sử chúng ta sống trăm tuổi đi nữa, nhưng rốt cuộc chúng ta thấy tất cả chỉ là một hơi thở thoáng qua. Nhiều lần chúng ta nghe các vị cao niên nói: "Đời người với tôi trôi qua nhanh tựa như một tia chớp..."

Vì thế, cái chết vạch trần cuộc đời chúng ta. Làm cho chúng ta khám phá thấy rằng những hành động kiêu hãnh, giận dữ và oán ghét chỉ là hư vô. Chúng ta cay đắng nhận thấy mình đã không yêu thương cho đủ và đã không tìm kiếm những gì là thiết yếu. Và trái lại, chúng ta thấy điều thực sự tốt lành mà chúng ta đã gieo vãi: đó là những tình cảm quý mến đối với những người mà chúng ta hy sinh cho họ, và giờ đây họ đang cầm tay chúng ta.

Chúa Giêsu đã soi sáng mầu nhiệm cái chết của chúng ta. Qua cách cư xử của Ngài, Chúa cho chúng ta cảm thấy đau khổ khi một người thân ra đi. Ngài cũng cảm thấy xao xuyến sâu xa trước ngôi mộ người bạn Lazarô của ngài, và bật khóc (Ga 11,35). Qua thái độ đó, chúng ta thấy Chúa Giêsu thật gần gũi, như một người anh của chúng ta.

Và lúc đó Chúa Giêsu cầu nguyện với Chúa Cha, Đấng là nguồn mạch sự sống, và truyền cho Lazarô ra khỏi mồ. Và đã xảy ra như vậy. Niềm hy vọng Kitô giáo kín múc từ thái độ của Chúa Giêsu đối với cái chết của con người: tuy cái chết ấy hiện diện trong chương trình tạo dựng, nhưng nó không phải là vết nhơ làm hỏng kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa, và Đấng Cứu Thế muốn chữa chúng ta khỏi điều ấy.

Ở chỗ khác, sách Tin Mừng kể lại một người cha có đứa con gái bị bệnh nặng, và với lòng tin, ông cầu xin Chúa Giêsu chữa con ông (x. Mc 5,21-24.35-43). Không có hình ảnh nào cảm động hơn hình ảnh một người cha, hoặc một người mẹ với đứa con bị bệnh. Và tức khắc Chúa Giêsu lên đường với người ấy, ông tên là Giaia. Trên đường đi, có một người từ nhà ông Giaia đi tới nói rằng con gái của ông đã chết nên không cần phải làm phiền Thầy nữa. Nhưng Chúa Giêsu nói với ông Giaia: "Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi" (Mc 5,36). Chúa Giêsu biết rằng người ấy bị cám dỗ phản ứng giận dữ và tuyệt vọng, và Ngài khuyên ông giữ nguyên ngọn lửa nhỏ đã được đốt lên trong tâm hồn ông, đó là đức tin: "Đừng sợ, nhưng hãy giữ cho ngọn lửa ấy tiếp tục cháy sáng!". Rồi khi đến nhà, Chúa đã đánh thức em bé gái từ cõi chết và trở lại em bé còn sống cho những người thân của em.

Đức Giêsu đặt chúng ta trên lằn ranh này của đức tin. Với bà Marta đang khóc vì em bà là Lazarô đã chết, ngài nêu lên ánh sáng của một tín điều: "Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không" (Ga 11,25-26). Đó là điều Chúa Giêsu lập lại với mỗi người chúng ta mỗi khi cái chết xảy đến tước mất sự sống và những tình cảm quí mến. Toàn thể cuộc sống của chúng ta diễn ra giữa một bên là đức tin và bên kia là vực thẳm sợ hãi. "Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không"

Tất cả chúng ta đều bé nhỏ và yếu đuối trước mầu nhiệm sự chết. Nhưng thật là hồng phúc nếu trong lúc ấy chúng ta giữ trong tâm hồn ngọn lửa đức tin! Chúa Giêsu sẽ cầm tay chúng ta, như ngài đã cầm tay con gái ông Giairô, và lập lại một lần nữa "Talitha kum", nghĩa là: "Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!” (Mc 5,41). Chúa sẽ nói với chúng ta, với mỗi người chúng ta rằng: "Con hãy trỗi dậy, hãy sống lại!"

Đó là niềm hy vọng của chúng ta khi đối diện với cái chết. Đối với người tin thì đó là một cánh cửa hoàn toàn mở toang; đối với người còn nghi ngờ, thì đó cũng là một tia sáng lọt qua một cánh cửa đang hé mở, không bị khép kín hoàn toàn. Nhưng đối với tất cả chúng ta đó sẽ là một hồng ân khi gặp gỡ Chúa Giêsu, khi ánh sáng này soi sáng cho chúng ta. 

Buổi tiếp kiến chung,ngày 18.10.2017


 (Trích từ Đức Giáo Hoàng Phanxicô, Niềm Hy Vọng Kitô Giáo; chuyển ngữ Giuse Phan Văn Phi, O.Cist.)

😇 Suy tư:

Tưởng nhớ những người đã ra đi trước mình. Đứng trước phần mộ, hoặc hài cốt của người thân, chúng ta thấy đời người trôi qua nhanh tựa như một tia chớp. Một ngày nào đó tôi cũng sẽ chết. Cái chết sẽ vạch trần cuộc đời tôi. Vì thế, tôi tự hỏi: hiện nay, tôi có quan tâm và sống yêu thương đủ đối với những người tôi được trao phó như thế nào? Tôi có khao khát tìm kiếm niềm hy vọng đích thực là sự sống vĩnh cửu không?


🙏 Thực hành:

Mỗi ngày tôi nhớ cầu xin: “Xin dạy chúng con đếm tháng ngày mình sống, ngõ hầu tâm trí được khôn ngoan" (Tv 90,12)


🙏 Cầu nguyện: Tc Is 38,10-20


Tôi có nói: nửa cuộc đời dang dở

mà đã phải ra đi,

bao tháng năm còn lại,

giam tại cửa âm ty.

 

Tôi có nói: chẳng còn được thấy Chúa

ở trên cõi dương gian,

hết nhìn thấy con người

đang sống nơi trần thế.

 

Nhà tôi ở đã bị giật tung

và đem đi như lều mục tử.

 

Lạy Chúa, con như người thợ dệt

đang mải dệt đời mình,

bỗng nhiên bị tay Chúa

cắt đứt ngay hàng chỉ.

 

Từ sớm tới khuya, Chúa làm con hao mòn sinh lực.

Tới lúc bình minh, con vẫn kêu gào,

như bị sư tử nghiền nát thịt xương.

Từ sớm tới khuya, Chúa làm con hao mòn sinh lực.

 

Con thở than như nhạn kêu chim chíp,

con rầm rì chẳng khác bồ câu;

nhìn lên Chúa mãi, mắt con đã hoen mờ.

 

Lạy Chúa, sức con nay đã kiệt,

xin Ngài thương cứu giúp.

 

Tôi sẽ ngỏ lời, sẽ nói sao đây?

vì điều đó, chính Người đã thực hiện.

suốt đời tôi lê bước, tâm hồn đầy những nỗi đắng cay.

 

Lạy Chúa, ngày tháng đời con là của Chúa,

sự sống linh hồn con thuộc về Ngài.

Xin chữa lành và cho con được sống.

 

Nay muôn vàn cay đắng đã hóa nên an bình,

vì chính Ngài đã cứu con khỏi hố diệt vong,

vất bỏ sau lưng mọi lỗi lầm con phạm.

 

Vì ở chốn tử vong, không người ca tụng Chúa,

và trong nơi âm phủ, chẳng ai ngợi khen Ngài.

Kẻ xuống mồ cũng dứt niềm trông cậy

vào lòng Chúa tín trung.

 

Chỉ người sống, vâng chỉ người sống

mới ca tụng Ngài như thể con nay.

Người cha sẽ dạy cho con cái rõ

Ngài là Đấng tín trung.

 

Lạy Chúa, xin Ngài thương cứu độ.

Rồi chúng con sẽ ngày ngày xướng họa đàn ca

trong nhà Chúa, suốt cả cuộc đời.



bottom of page